Thằng Trọng (Phạm Đình Trọng), thằng Đỉnh (Phan Trí Đỉnh): Hai kẻ lưu manh, mất nhân tính

0
3397
Loading...

Đúng là cả thế giới chính trị đang đau buồn, chia buồn với VN trước sự kiện Chủ tịch nước Trần Đại Quang từ trần, kể cả những nơi trước đây thường không có thiện cảm với thể chế VN như Toà thánh Va-ti-căng, Mỹ và v.v… Đặc biệt, với quy mô toàn cầu, chiều 21/9 (giờ New York), Đại hội đồng Liên Hợp quốc đã dành 1 phút mặc niệm Chủ tịch nước Trần Đại Quang trước khi khai mạc phiên họp toàn thể thứ ba của Đại Hội đồng Liên Hợp quốc khóa 73, trước sự có mặt của đại diện 193 quốc gia; gần thì có Thái Lan treo cờ rủ 3 ngày tưởng niệm Chủ tịch nước Trần Đại Quang; xa có Cu Ba tổ chức quốc tang; v.v… Điều đó không chỉ chứng tỏ tình cảm của thế giới đối với cá nhân và gia đình cố Chủ tịch Trần Đại Quang mà còn là tình cảm của thế giới đối với thể chế VN và nhân dân Việt Nam, chứng tỏ vị thế Việt Nam càng được coi trọng trên thế giới.

Phạm Đình Trọng

Vậy mà trong không khí đau thương đó, Phạm Đình Trọng viết :

“Đọc tin ông lớn Trần Đại Quang, Chủ tịch nước chết vì căn bệnh hiểm sáng 21.9.2018, tôi cứ nghĩ đến những cái chết tức tưởi, đau đớn của hàng trăm người Dân trên đường phố, trong trụ sở công an, trong trại tạm giam bởi những cú ra đòn tàn độc của công an thời ông Trần Đại Quang làm Bộ trưởng bộ Công an… Hàng trăm người Dân bị công an đánh chết vô cùng man rợ mà ông Bộ trưởng Công an vẫn dửng dưng rũ bỏ trách nhiệm, vẫn ham hố công danh, miệt mài leo lên tới chức Chủ tịch nước, tột đỉnh quyền lực. Hành xử đó là sự thách thức lương tâm con người của kẻ không còn liêm sỉ, không còn tính người. Đó là cái ác”.

Chưa biết độ chính xác và bản chất của những thông tin trên như thế nào bởi những kẻ lưu manh, tâm địa đen tối thường nhìn những hiện tượng thành đen tối, đểu cáng hơn nữa là chúng còn cố tình xuyên tạc. Như tôi nhớ chúng từng đưa tin công an bắt giam cha mẹ “nhà đấu tranh dân chủ” Phương Nam-Đỗ Nam Hải để buộc Đỗ Nam Hải từ bỏ “đấu tranh”. Nhưng tôi lại quen, thậm chí có thời rất thân cô em ruột Đỗ Nam Hải, hỏi thì cô bạn trả lời rằng: “Bọn nói láo, đúng là công an có ý định bắt anh Hải nhưng vì họ thương cha mẹ em đã nói với cha mẹ em là “Hai bác ráng khuyên Hải đừng phạm pháp nữa chúng cháu sẽ bỏ qua cho Hải. Sau đó đúng là như vậy”. Còn vô vàn chuyện xuyên tạc tầy Trời khác như ông Trương Tấn Sang đi học thêm ở trường “Nhân Văn” TPHCM, quay cóp, bị cô giáo bắt, đã cho người thủ tiêu cô giáo, mà chuyện này chính tôi chứng kiến, người quay cóp là ông Tạo chứ không phải ông Sang; rồi lâu đài của bà Bút-tô là của ông Nguyễn Tấn Dũng; bà Doan vì là con dâu Lê Đức Anh nên được làm Phó Chủ tịch nước, v.v…

Chuyện “công an giết dân” như Phạm Đình Trọng nêu nếu có là những chuyện phạm pháp, chế độ VN nói chung và Bộ trưởng Công an Trần Đại Quang nói riêng không đời nào ủng hộ hoặc bao che như lời nói láo của Phạm Đình Trọng. Phạm Đình Trong nếu là một công dân có trách nhiệm và lương tri cần phải có đơn tố cáo với chứng cớ cụ thể chứ không thể viết bằng một giọng phản động chung chung để lấy điểm với lực lượng chống VN như thế. Riêng chuyện này thằng già ngu này thừa tiêu chuẩn đi tù rồi, chỉ có quá ngu mới đưa tin một cách phạm pháp như thế. Còn với quy mô một quốc gia thì dù có là nước văn minh tiên tiến nhất, bên cạnh vô vàn điều tốt thì vẫn luôn có rất nhiều chuyện xấu. Ngay như nước Mỹ mà bọn Phạm Đình Trọng hay dựa hơi để chửi bới đất nước mình, theo trang “Dân Việt”, Thứ Bảy, ngày 09/07/2016, có bài “Vì sao cảnh sát Mỹ bắn chết nhiều người nhất thế giới?”

Phan Trí Đỉnh

“Mâu thuẫn giữa dân thường và cảnh sát ở quốc gia này chưa bao giờ có dấu hiệu lắng dịu. Tỉ lệ cảnh sát nổ súng bắn chết người ở châu Âu thời điểm kỉ lục vẫn rất thấp so với Mỹ. Năm 2014, số người chết vì bị cảnh sát Mỹ bắn gấp 18 lần ở Đan Mạch và 100 lần ở Phần Lan. Cảnh sát Mỹ bắn nghi phạm với tần suất đáng kể so với Pháp, Thụy Điển và nhiều quốc gia châu Âu khác.
Số người bị cảnh sát Mỹ bắn chết tăng từ 465 người trong 6 tháng đầu năm 2015 tăng lên 491 người trong nửa đầu năm 2016, theo Washington Post. Sự căm phẫn với cảnh sát Mỹ cũng có xu hướng tăng lên. Năm 2016, 20 cảnh sát bị bắn chết trong 6 tháng đầu, tăng lên 4 người so với cùng kì 2015.

Loading...

Tác giả Paul Hirschfield từ tạp chí Newsweek từng có câu trả lời cho sự thật đau lòng này.

Sự khác biệt giữa Mỹ và châu Âu có lí do đơn giản từ văn hóa súng đạn được tôn thờ ở Mỹ. Không giống những quốc gia châu Âu khác, mua súng đạn ở Mỹ “dễ như ăn kẹo” và người trưởng thành được phép mang súng theo người bất kì khi nào họ muốn”.

Trích dẫn vậy để chứng tỏ thằng già Phạm Đình Trọng là thằng nói láo, chứ chúng ta không nên cực đoan chia phe như thời chiến tranh lạnh, cho nước Mỹ chỉ có chuyện giết người như thế, tôi mới vừa sống ở Mỹ 6 tháng về, cũng như VN có xấu, có tốt, nước Mỹ còn nhiều chuyện chưa tốt, nhưng cũng có vô vàn chuyện văn minh, tiên tiến.

Còn Phạm Đình Trọng, xin vẽ lại vài nét chân dung mà tôi có phần quen biết, càng hiểu biết thì càng kinh tởn kẻ phản trắc, trở cờ, cơ hội này.

Trong lá đơn xin ra khỏi Đảng, tức lúc đã phản tỉnh, Phạm Đình Trọng vẫn viết thế này:

“Ngay sau lễ truy điệu Chủ tịch Hồ Chí Minh, tôi viết đơn xin vào đảng. Lễ kết nạp lớp đảng viên Hồ Chí Minh đầu tiên của cơ quan chính trị Bộ Tư lệnh Thông tin tổ chức đúng vào ngày 19. 5. 1970.

Con vào đảng vào ngày sinh của Bác
Mười chín, tháng năm, năm một ngàn chín trăm bảy mươi
Ba mươi tuổi Bác thành người Cộng sản
Để cho con hai mươi sáu tuổi được là đồng chí của Người”
Thơ tôi ghi nhận ngày tôi trở thành người Cộng sản”.

Nhưng rồi Phạm Đình Trọng viết:
“Xã hội cộng sản chỉ có một bảng giá trị là thang bậc quan chức và con người muốn tiến thân chỉ có con đường bon chen vào con đường quan chức”.

Phạm Đình Trọng nói láo bởi so với thực tế VN hiện tại, những người giàu nhất VN, những người đang nổi tiếng nhất VN, lại không phải là quan chức. Chỉ có những kẻ bất tài mới coi “bon chen” là lẽ sống duy nhất. Phạm Đình Trọng lại là kẻ thất bại, nên đã cay cú, hằn học, viết ngược lại tất cả, kể cả tự bôi đen danh dự của mình, tự vả vào mặt mình.

Phạm Đình Trọng từng trình bầy “LÍ TRÍ CHO TÔI NHẬN THỨC LẠI” đã xuất phát từ cái chuyện ông ta không chiếm được cái ghế “trưởng chi nhánh” của một tờ báo xoàng nên đã bất bình với ông Phó tổng biên tập Đào Ngọc Hùng, bởi ông này , theo Phạm Đình Trọng, “đã đưa một người bị đào thải ở nơi khác và không viết nổi một mẩu tin lên trưởng chi nhánh phía Nam Thời báo Tài chính Việt Nam” rồi “họ còn vội vã, độc đoán chuyển tôi về sinh hoạt đảng tạm tại nơi cư trú”!

***
Một thằng già khác là Phan Trí Đỉnh mà tôi mới biết gần đây qua vụ “sách Gạc Ma”.

Phan Trí Đỉnh khốn nạn ở chỗ y như loài kền kền thích xác thối, nó mừng rú lên khi tìm ra cái xấu của người khác, như khi nó vui mừng bởi tìm ra được một câu trong cuốn sách của Hải quân viết về lịch sử của quân chủng mình là “có lệnh không được nổ súng”. Với những người có lương tri, nếu thực có lệnh như vậy thì cũng phải hiểu do hoàn cảnh VN 1988 “ngàn cân treo sợi tóc” chứ hoàn toàn không phải do có nhà lãnh đạo muốn dâng biển đảo cho Trung Quốc như bọn Lương “chột”, Đỉnh, Phước mong muốn lãnh đạo VN phản quốc như vậy. Nhưng rồi sự thực đó chỉ là phương án của một tầu, còn với quốc gia nói chung và quân đội nói riêng, cuốn sách về lịch sử hải quân đã viết rất rõ phương án tác chiến, xây dựng, và những biện pháp cụ thể đã được thực thi để làm tất cả những gì cần thiết để bảo bể biển đảo, tránh tổn thất ít nhất trong hoàn cảnh đối địch với Trung Quốc mạnh hơn ta rất nhiều ngày ấy. Những chứng cớ như những cái tát vả sưng mõm Phan Trí Đỉnh.

Cũng với cái gen kền kền như thế nên Phan Trí Đỉnh mới có thể hả hê, vui sướng, trước sự kiện chủ tịch nước Trần Đại Quang từ trần. Phan Trí Đỉnh viết trên trang facebook của mình:
“Mình cứ tưởng nguyên thù chết thì “đời tuôn nước mắt trời tuôn mưa”.

Mấy ngay qua trời toàn mưa, hôm nay lại nắng như cười.

Nguyên thủ chết.
Dân phán: Toi
Trời đất cũng coi đếch ra gì.
Đau, nhục, khốn nạn.”
Chỉ có kẻ mất nhân tính mới hả hê trước cái chết của một con người.

ĐÔNG LA

Loading...

Comments

comments